|
 
- Posts
- 358
- Point
- 159 K$D
|
Chap 5 part2: 1 - 0
![[Long Fic] Chance or Destiny?|couple_gomchao| Chap 8 part2 : Goo Jun Pyo vuot qua ai con trung Update 21/8](http://i305.photobucket.com/albums/nn222/Green_love_angel/b6d8621f3047072e304e15c7.jpg)
Phù, cuối cũng cũng xong. Sao lúc nào mình cũng là người chậm chân thế nhỉ? Xuống đến canteen đã thấy F4 và Jan Di chễm chệ trên cái bàn quen thuộc rồi. Bước đến và nhanh chóng ngồi trên chiếc ghế cuối cùng còn sót lại, tôi nhận hộp cơm từ tay Jan Di trong ánh mắt sắc như dao của Jun Pyo.
Từ ngày Jun Pyo có ý kiến, Jan Di cũng chịu nhượng bộ làm thêm 1 suất cho cả Jun Pyo, thế mà anh ấy vẫn có vẻ không vui. Chắc muốn độc nhất đây mà, tình yêu là thế. Lắm lúc cũng thấy có lỗi với Jun Pyo nhưng biết làm sao được.
- Yo yo, you are so good. Cậu có thể làm đối thủ của chúng tôi đấy, ngang tài ngang sức với Yi Jung. - Woo Bin vỗ vai tôi.
- Tốt gì chứ, cũng thường thôi. Tại đại nhân đây chưa ra tay chứ không thì cậu ta đi tong.
- Anh thật là, sao lúc nào cũng như trẻ con vậy chứ? Thật hết chịu nổi. So Bum giỏi thì phải khen là giỏi chứ, chẳng lẽ lại nói ngượng lại? - Jan Di mắng.
- Anh chỉ nói đúng sự thật thôi - Jun Pyo cố vớt vát.
- Vậy tôi hỏi anh, trong F4 ai chơi giỏi nhất?
- Yi Jung.
- So Bum với Yi Jung sunbae ai hơn ai?
- Hòa
- Thế anh với So Bum thì người nào giỏi hn?
- Đương nhiên là... - Jun Pyo ngập ngừng - ...So Bum rồi. Mà em không bênh vực anh được à, sao cứ nói câu nào là bị em bắt bẻ ngay thế?
- Thôi...xin cặp đôi này, cho chúng 2 chữ bình yên đi. - Tôi lên tiếng ngăn cản cuộc chiến tranh sắp xảy ra.
- Đúng đấy, ngày nào cũng cãi nhau mà không chán à? Quả nhiên là thương nhau lắm cắn nhau đau. - Yi Jung trêu cặp JunJan với nụ cười thường trực trên môi.
Buổi ăn trưa diễn ra trong không khí vui vẻ, đầm ấm đầy tiếng cười bởi Jun Pyo và Jan Di, lại thêm sự hài hước của Woo Bin. Tôi đã dần có khái niệm mới về F4, họ không chỉ là những chàng công tử bột chỉ biết ăn chơi lêu lổng mà ẩn sâu trong lớp vỏ bọc là trái tim ấm áp và tình bạn chân thành.
Duy chỉ có 1 người khiến tôi khá chú ý, đó là Ji Hoo. Cái mặt nạ của anh quá hoàn hảo, luôn cố ý mang cho mình vẻ cô đơn làm tôi càng muốn khám phá thêm về con người này. Nhất định sẽ làm được, tôi lên dây cót cho quyết tâm của mình.
Tôi len lén quan sát từng cử chỉ của anh, ánh mắt anh nhìn Jan Di sao mà lạ quá. Nó chất chứa nỗi buồn vô định, có cả hạnh phúc và sự trìu mến vượt xa tình bạn. Phải chăng đó là...tình yêu. Nếu thế thì quả thật quá bi đát. tình bạn và tình yêu bên nào quan trọng hơn? Câu trả lời trước mặt quá phũ phàng.
" Do you belive in love?
May be I don't know"
- Anh đây, có chuyện gì vậy cưng?
Nhạc chuống điện thoại của Yi Jung làm ngắt quãng suy nghĩ của tôi. Nhận ra mình đang nhìn Ji Hoo đắm đuối như con cá chuối, tôi liền quay xuống đĩa thức ăb của mình, không hề biết đến cái nhếch mép của khổ chủ, mà trong đầu vẫn đang thầm cảm ơn rằng chưa ai để ý.
- Uhm, tối nay à? Anh rảnh, ok. Anh sẽ đến đón em. Bye bye baby! - Yi Jung tắt máy trong sự thờ ơ của mọi người. Quen rồi, ngày nào chả thế. Tôi cũng chẳng bất bình như những ngày đầu.
- Cô nào thế? Cậu định quen em này bao lâu? - Woo Bin hỏi, chỉ nhận được nụ cười đáp trả của Yi Jung. - Jun Pyo, cá không? Mình cược chỉ được cùng lắm 2 ngày.
- Không, hứng của thằng Yi Jung thì ai mà biết được, mà mình cũng đoán thế.
- Gì chứ, các cậu nghĩ mình tệ vậy sao? Chắc lần này khá lâu đấy, cô ta rất hot. - Yi Jung vẫn cười.
Sao mà tôi ghét nụ cười của hắn thế không biết, nhìn cứ thấy đểu đểu. Vậy mà khối người chết mê chết mệt mới lạ chứ. Thiện cảm của tôi dành cho hắn bay biến hết không còn gì sau câu nói ban nãy. Họ coi thường con gái đến thế là cùng. Cứ làm như là đồ vật ấy mà đem ra cá cược. Tức là tức thế thôi chứ tôi cũng chẳng làm gì nổi hắn, lẽ nào lại mắng cho 1 trận, vừa vô duyên mà lại có khác gì đàn gãy tai trâu.
Đang chưng hửn vì chưa nghĩ ra cách dạy cho hắn 1 bài học thì tôi nhìn thấy thứ đó.
- A, có cách rồi. Nhưng vấn đề là làm sao mà dụ hắn ra ngoài được nhỉ? - Tôi nghĩ thầm.
- Quái, ở bên ngoài có chuyện gì xôn xao thế? - Jun Pyo thắc mắc.
- Muốn biết thì ra mà xem! - Jan Di đứng dậy rồi đi ra cửa bỏ mặc chàng ngồi ngơ.
Vài giây sau, cả bàn cũng tò mò đi theo Jan Di. Hoan hô, trời giúp mình rồi. Ơ, sao Ji Hoo vẫn còn ngồi đấy? "Ji Hoo sunbae, làm ơn đứng dậy đi mà, xin anh đấy" Tôi thầm cầu nguyện trong đầu.
Hi hi, mẩu cuối cùng của F4 cũng chịu nhúc nhích. Tôi vờ đẩy ghế ta, theo chân Ji Hoo vàibước rồi nhẹ nhàng quay trở lại bàn ăn, nhanh tay thực hiện quỷ kế của mình 1 cách kín đáo. Hoàn tất, tôi chạy ra chỗ Jan Di, tạo cho mình bằng chứng ngoại phạm (hix cứ như có án mạng không bằng).
Hóa ra chẳng có việc gì quan trọng, chỉ là sự việc nhỏ của đám nữ sinh cố ý dựng lên để thu hút sự chú ý của F4.
Bữa ăn kết thúc, thời khắc trọng đại đã đến. Tôi kín đáo nhìn hắn, hi vọng không bỏ lỡ bất kì giây phút nào của vở kịch hay do đạo diễn là tôi và diễn viên bất đắc dĩ là hắn. Hắn cầm vật tôi đã sắp đặt lên bàn và... bingo.
- Khụ..khụ....... hắn ho liên tục, mặt biến sắc, nhăn lại trông rất buồn cười. Chắc là trải nghiệm đầu tiên.
Cả phòng đã bắt đầu chú ý, các cô gái bắt đầu vây quanh và hỏi han đủ điều.
- Yi Jung, sao thế? Từ từ bình tĩnh nào. - Woo Bin hỏi thăm trong khi Jun Pyo không ngừng vỗ nhẹ vào lưng hắn. Ji Hoo thường ngày bàng quang là thế mà cũng tỏ ra lo lắng không kém. Đúng là bạn tốt. Chân mày anh khẽ nhíu lại rồi dãn ra khi nhận ra điều gì đó. Hay mình bị lộ tẩy nhỉ? Ai thì không biết chứ Ji Hoo thì dễ lắm.
Sau bao cố gắng, phun ra không được mà nuốt vào cũng không xong, Yi Jung cũng dùng hết " nội công thâm hậu" của mình giải quyết được vấn đề. Hắn méo xệch, thảm hại hơn bao giờ hết. Kế hoạch đã thành công.
Lúc sau, tôi kéo Jan Di vào lớp khi thấy Yi Jung đã bình thường trở lại và tiếp tục bài tán gái của mình. Đúng là chứng nào tật nấy, chết vẫn không chừa.
.............................
" Today, we're going to learn about..........."
Giọng cô giáo tiếng Anh vẫn đều đều vang lên trên bảng nhưng rất tiếc nó chẳng hề nhập được vào đầu của tôi và Jan Di bởi lí do đơn giản, chúng tôi đang... tám.
- So Bum à, hồi nãy cậu làm gì Yi Jung sunbae thế hả? - Jan Di nhìn tôi bằng con mắt hình sự.
- Ơ có làm gì đâu. - Tôi đáp lại bằng vẻ mặt ngây thơ vô số tội của mình.
- Tính cậu mình biết tỏng, kể cho mình nghe đi nào. Với lại cái mặt cậu gian lắm, còn có cái đuôi hồ li ngoe nguẩy nữa kìa.
- Ah......uh.....thì có gì đâu. Chỉ là mình thấy ly nước của anh ta hơi nhạt nên bỏ thêm chút gia vị cho đậm đà hơn thôi mà.
- ...............
- Chẳng qua là 1 thìa muối với nửa quả chanh thôi mà.
- Thế sao sunbae lại la cay?
- Ah....... mình còn lấy ớt chà quanh miệng ly nữa. Hết rồi đấy, không còn gì đâu. Mình cũng chẳng định thế mà nhìn cái bản tính của hắn mình không chịu được.
- Hiểu mà, mình đến bó chiếu với cậu. Nhưng Yi Jung sunbae không như cậu nghĩ đâu, anh ấy là người tốt. Chỉ là....
- Tất cả chỉ là ngụy biện. Chỉ thấy xấu thôi chứ tốt nỗi gì. Đùa giỡn tình cảm của người khác là tốt à????????
- Ờ thì.... Sao cậu không quan tâm đến mình đi, vẫn chưa có bạn trai đấy cô nương. - Jan Di bắt đầu đánh trống lảng.
- Mình theo chủ nghĩa độc thân mà, chẳng dại gì đeo gông vào cổ như cậu đâu. Quên châm ngôn của mình rồi à?
- Đương nhiên là không. Nhờ sự nhồi nhét của cậu nên mình thuộc làu ấy chứ. Đó là:
Đóng cửa trái tim " Thề cô độc "
Đào mồ chôn chặt " Giấc mơ yêu "
Khắc bia mong chờ " Đừng ai đến "
Trọn kiếp xin thề " Chẳng yêu ai "
- Cậu đúng là bạn tốt của mình. Mà thôi, đừng nói về chuyện này nữa. Quán cháo của cậu thế nào? Dạo này mình bận dọn nhà nên chưa đến được.
- Dọn nhà? Sợ lộ nên không ở với bố mẹ à?.....
Cuộc nói chuyện của tôi và Jan Di cứ tiếp tục, tiếp tục và tiếp tục cho đến khi...............
=================
kaka thế là đúng hẹn với mọi ngươi nhé
cái bài thơ là mình lướt web lượm dc thôi, ko phải Su sáng tác
ah, mọi người nhớ chú ý nhạc chuông của YJ nhé, nó có ý nghĩa đấy |
|