Back Forum
Hix xin lỗi mọi người vì mỗi khi mình viết văn thường có xu hướng viết rất dài, dù nhiều khi mình không hề muốn thế... Mình thấy bạn mizu có vẻ rất hứng thú với chủ đề MHR nên cũng có viết một chút (mà chắc ko phải một chút thiệt đâu ) Mình post lên trước một phần phần nhé... có gì mọi người góp ý cho mình nhé… văn chương mình kinh khủng lắm… )   

--------------------------------------------------------------------------------------------



Ngày… tháng… năm…
Jae Huyn à, cuối cùng thì chúng ta cũng đã nói ra.
"Anh yêu em."  Em đã chờ đợi câu nói này từ rất lâu rồi…
Em đã chờ đợi để yêu anh và được anh yêu…
Anh, sẽ mãi là của em, Jae Huyn nhé…
Em cũng yêu anh

Ngày… tháng… năm
Gần đây công chúng đã biết đến em nhiều hơn. Em đã nổi tiếng rồi Jae Huyn à.
Anh có nghe thấy không, tiếng những người hâm mộ đang vẫy gọi em, xin chữ kí của em, chụp hình chung với em…
Em không còn là con bé ca sĩ bập bẹ những bước đầu tiên như ngày vừa debut… Nhưng anh thì vẫn thế, vẫn lặng lẽ, âm thầm đứng đằng sau ủng hộ, sáng tác cho em…
…Nhưng…
Người ta… sẽ nghĩ gì hả Jae Huyn?
Khi người ta biết em yêu anh, một nhạc sĩ không tiếng tăm, không tiền bạc, ko địa vị?
Em phải làm sao, để có thể vừa nổi tiếng, vừa yêu anh?
Em không muốn đánh đổi một trong hai, bởi vì em cần tiền đồ, và… em cũng yêu anh…




Ngày… tháng… năm…     
Jae Huyn của em, em xin lỗi, thật sự xin lỗi
em chỉ có thể nói tiếng xin lỗi với anh mà thôi. Em không thể ở bên anh được nữa, em phải đến một thế giới khác, thế giới của em.
Nhưng... anh sẽ đợi em, đúng không?
...Vì “anh yêu em” mà…
Hãy đợi em, đến khi em có thể trở thành 1 MHR khác, 1 MHR có tiền đồ, địa vị và quyền lực, chúng ta sẽ lại quay về bên nhau nhé anh…
Em yêu anh…



Ngày… tháng… năm…
JH à, người ta bảo anh đã có người đàn bà khác. Nhưng em không tin, anh không thể yêu con bé ấy.
Lee Soo Jin là ai cơ chứ? Cô ta chỉ là 1 ca sĩ chưa có chút tiếng tăm, nhan sắc. Vậy dựa vào đâu mà cô ta dám tranh giành với em?
Hãy nói cho em biết, đây chỉ là sự trừng phạt anh dành cho em, chỉ là lời nói dối để em phải đau đớn…
Hãy nói với em rằng, đó không phải là sự thật
Chỉ có tình yêu em dành cho anh mới đủ to lớn, không thể là ai khác… anh biết điều đó mà, JH?
Anh yêu em, anh chỉ yêu mình em thôi…
JH, em yêu anh



Ngày… tháng… năm…
Hôm nay con trai em đã ra đời. những người mẹ khác sẽ cảm thấy thế nào anh nhỉ?
Họ có vui sướng, có hân hoan, có hạnh phúc và bật khóc khi nghe tiếng khóc đầu đời của đứa con họ?
Hay họ sẽ lo lắng, sẽ che chở, sẽ bảo vệ cho cái sinh linh bé bỏng ấy?
Nhưng tại sao em không thể cảm nhận một chút nào như thế hả JH?
Tất cả những gì trong em lúc này là sự trống rỗng, một sự trống rỗng đến tuyệt vọng.
Sinh ra đứa bé này đã đẩy anh 1 bước xa em hơn, đến gần cô ta hơn…
Tae Kyoung à, mẹ xin lỗi, xin lỗi vì đã sinh con ra trên đời, nhưng lại không thể thương yêu, bao dung con như những người mẹ khác.
Mẹ sẽ không thể ở bên dìu dắt con qua mỗi chặng đường khó khăn.
Tại sao mẹ chỉ có thể cảm thấy đau đớn? Nỗi đau đớn tinh thần đã đánh bật nỗi đau đớn thể xác đang dày vò mẹ.
Tại sao mẹ lại nhìn con với sự thất vọngchán ghét đến tận cùng này?
Tại sao mẹ lại sinh ra con?
Tại sao?
JH, tha thứ cho em, hãy về bên em, chúng ta sẽ làm lại tất cả, anh nhé… Em yêu anh

Ngày… tháng… năm…
Hôm nay có lẽ sẽ là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời em.
Dường như cả thế giới rộng lớn ngoài kia đang từ từ đổ sụp xuống đôi chân em; đôi vai em run lên bần bật;
cổ họng em chát đắng, đôi mắt em không thể chảy thêm một giọt nước mắt nào…
Tại sao anh lại như vậy hả JH? Không phải chúng ta sẽ sống một cuộc sống mới sao?
Cùng với Mi Nam, Mi Nyeo, và những đứa con của chúng ta, bọn mình sẽ xây dựng một tổ ấm hạnh phúc, cùng nhau đi chơi công viên, cùng nấu ăn, làm bánh, cùng tô màu, vẽ tranh, cùng chăm sóc vườn tược…
Em đã vẽ ra viễn cảnh đẹp như thế.
Nhưng…
Trong viễn cảnh ấy, hình như có thiếu điều gì đó anh biết không? Là con trai của em, Tae Kyoung.
Nhưng em chấp nhận, đánh đổi điều đó để được ở bên anh.
Em từ bỏ thiên chức làm mẹ của đứa con em mang nặng đẻ đau để làm mẹ của những đứa con anh. Vậy mà, anh lại bỏ rơi em sao JH?
Người anh yêu không phải LSJ, người anh níu kéo cũng không phải là cô ta.
Người anh đã, đang và sẽ mãi mãi yêu chỉ có mình em, người anh muốn níu giữ nhất cũng là em…
Vậy sao anh lại buông tay? Sao lại xa em, vĩnh viễn
Bàn tay em lạnh lẽo, ly rượu vỡ tan…
Một màu đỏ của rượu từ từ lan tỏa trên sàn đá, một màu đỏ của máu lan tỏa trong tim em…
Anh có nghe tiếng trái tim em vỡ vụn, như một khối thủy tinh tan nát vô định, mãi mãi không thể trở về vẹn nguyên?
Anh có nghe tiếng em gào thét tên anh trong bóng tối, trong nỗi đau đớn và cô đơn đến tột cùng?
JH à, em yêu anh, luôn luôn yêu anh

2

Rated

Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Ạck! Lại có bài rùi!
Lại phải "gò" lưng ra chấm, mà... mình đã chấm bài nào đâu nhỉ???

...

Thank bạn vì đã post bài ủng hộ topic của Mizu^^!

...

Bài viết của bạn khá đạt, mà không, phải gọi là mới mẻ. Ngay đến cả Mizu cũng chưa viết thành công cái kiểu "nhật kí" này bao giờ, chỉ hay viết tuỳ bút theo dòng cảm xúc thôi^^! Nhưng, nếu như bạn để ý kĩ hơn một chút, bạn sẽ phát hiện ra lỗi sai, và bài của bạn sẽ hoàn hảo hơn thế này nhiều.^^!

  1. Tae Kyoung à, mẹ xin lỗi, xin lỗi vì đã sinh con ra trên đời, nhưng lại không thể thương yêu, bao dung con như những người mẹ khác.
  2. Mẹ sẽ không thể ở bên dìu dắt con qua mỗi chặng đường khó khăn.
  3. Tại sao mẹ chỉ có thể cảm thấy đau đớn? Nỗi đau đớn tinh thần đã đánh bật nỗi đau đớn thể xác đang dày vò mẹ.
  4. Tại sao mẹ lại nhìn con với sự thất vọng và chán ghét đến tận cùng này?
Copy Code
Đoạn code trên chính là phần mà khi Mizu đọc, cảm xúc đang rất tốt, rất thích thú, thì lại bị hẫng. Đoạn này, nếu bạn viết như thế này, là không đúng với sự thật trong film.

Nếu như Mo HwaRan đã nhận ra là mình sai ngay từ lúc này, bà ta sẽ không đối xử độc ác với TaeKyung như thế. Bà ta đang mù quáng vì tình yêu mà bà ta đã đánh mất. Cảm xúc "trống rỗng" và "tuyệt vọng" là rất đúng, nhưng, bạn lại viết theo chiều hướng này, khiến cho Mizu không cảm nhận được cái "trống rỗng" và "tuyệt vọng" của Mo HwaRan khi đánh mất tình yêu của cuộc đời. Cảm xúc ấy lại chuyển thành cảm xúc dành cho TaeKyung.

...

Nói chung, Mizu ghi nhận bài viết này của bạn vì đã có sự thay đổi, giúp nó không còn "nhàm chán" và cũng giúp mọi người "động não" nhiều hơn để suy nghĩ về bài viết của bạn^^! Tiếp tục phát huy nhé!^^!

Have a nice day^^!

PS: Thêm bài thì chỉ có mỗi mình mình khổ:(

mình ham hố theo nhà nè!!!!
áo mới, áo mới, áo mới~~~
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Ôi cảm ơn Mizu nhé, có lẽ mình đứng trên cương vị của mọi người mẹ... mà người mẹ nào thì cũng muốn con mình đc hạnh phúc, đc yêu thương con mình... nên mình đã nghĩ dù MHR có yêu thế nào, thì ít nhất trong 1 phần nhỏ bé nào đó của trái tim bà, bà cũng sẽ dằn vặt, cũng sẽ có một chút hối lỗi với TK. Vì bà đã quyết định ko ở bên cậu bé ấy, nên mới phải xin lỗi... Vì bà quyết định từ bỏ đứa con của mình để tìm cách níu kéo tình yêu, nên bà mới phải xin lỗi... Dụng ý của mình là MHR xin lỗi, để khẳng định bà sẽ ko chọn ở bên TK, mà sẽ tiếp tục đi theo tình yêu mù quáng của mình... nhưng có lẽ mình viết ko đc tốt lắm

Còn về sự đau đớn và chán chường, tuyệt vọng, ý của mình là như MHR nói trong film, bà chán ghét vì việc sinh ra TK đã làm bà mất đi tình yêu, chứ ko phải vì bà chán ghét vì sinh TK ra mà ko thể chăm sóc cho TK... Có lẽ phần này mình viết ko đc rõ ràng, mình sẽ cố gắng xem xét lại để sửa cho rõ hơn ha...

Cảm ơn nhận xét của mizu đã giúp mình tìm ra đc thêm mấy lỗi trong bài nhé... Mình sẽ cố gắng viết tiếp nhanh nhanh, có gì mizu tiếp tục giúp đỡ nhé!!
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Reply 26564# bapcai115


    Mizu lun ủng hộ bài viết của mọi người mà
Chỉ là theo suy nghĩ của Mizu, đoạn MHR nói với TK vào ngày sinh ra anh, MHR đã nhận ra lỗi lầm của mình. Nếu như thế thì ko hợp lý so với phim lắm. Đấy là Mizu cảm thấy thế khi đọc bài của bạn

Dù sao cũng thanks vì đã đóng góp cho topic nha!!!

Une bonne journee!!

mình ham hố theo nhà nè!!!!
áo mới, áo mới, áo mới~~~
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Tiếp tục bài viết trước của mình nhé... Sori mọi người cái này dài quá, ai đã đọc ráng đọc hết cho mình vui nghen

---------------------------------------------------------------------------------------


Ngày… tháng… năm…
Đã bao nhiêu năm rồi em không về lại quê hương anh nhỉ?
Anh có biết ở nơi xa xôi ấy, mỗi ngày, mỗi đêm em đều mơ thấy anh, thấy những ngày tháng dung dị mà hạnh phúc trước kia của đôi ta...
...một chiều cánh đồng lộng gió và những vòng quay chầm chậm của bánh xe đạp, tiếng gió nhẹ nhàng thổi vào tai em âm thanh của anh “Sarang haeyo”...
...một hôm nào đó phòng tập tràn ngập tiếng dương cầm thanh thoát, giọng ca em bay vút theo giai điệu của anh…
tiếng đàn ấy ám ảnh em trong những giấc mơ, để rồi mỗi đêm em đều giật mình tỉnh giấc khi tiếng đàn vẫn còn réo rắt, mà hình bóng anh, nụ cười anh dần tan biến, dần mờ ảo như một thứ phép màu…
Ước gì anh ở đây, ôm em vào lòng…
trong vòng tay ấy, em thật an toàn, thật nhỏ bé…
JH à, lần này, em hứa với anh, bài hát của anh, của chúng ta, em sẽ làm nó sống dậy, sẽ làm cho mọi người đều mê mẩn và tôn thờ nó, như em tôn thờ tình yêu của đôi mình…
Em yêu anh…



Ngày… tháng… năm…
Hôm nay em vô tình gặp lại chàng trai Hwang Tae Kyoung ở sảnh khách sạn…
Thật là một sự ngẫu nhiên thú vị đúng không anh?
Lần cuối cùng gặp, nó hãy còn là một đứa trẻ
Vậy mà giờ đã trở thành một người đàn ông đẹp trai, tài giỏithành công rồi…
Nhưng... sao em cảm thấy có cái gì đó khang khác…
Nó không còn nhìn em đầy thương yêu, và cũng không còn gọi em là “mẹ."
“Phu nhân” – thật sự 2 tiếng ấy đã phát ra từ miệng của nó hay sao?
Nó có thể lạnh lùng với em sao?
Không, nó không thể. Nó là đứa con chính em đẻ ra.
Cho dù cả thế giới có quay lưng lại với em, có ghét bỏ em, thì anh và đứa bé ấy, vẫn không thể làm chuyện đó, đúng không JH?
JH à, em nhớ anh, từng giây, từng phút… Ở nơi đó, anh có còn nhớ, em yêu anh…



Ngày… tháng… năm…
Hình như em lại làm điều gì đó không đúng…
Em không hề ấn tượng rằng con trai của mình bị dị ứng với hải sản.
Em cũng không nhớ rằng thằng bé dị ứng với phấn hoa…
Tại sao tất cả những gì em có thể nhớ chỉ là hình dáng anh, giọng nói anh, nụ cười anh, vòng tay anh?
Vẫn câu nói đó, em thì thầm từng ngày từng đêm, thì thầm với bức hình anh và với chính bản thân mình, rằng “em yêu anh”…



Ngày… tháng… năm…
TK đã quyết định sẽ giúp em làm lại bài hát của anh.
Nếu là nó, em thật sự rất có lòng tin rằng bài hát sẽ được sống lại, toàn vẹnhoàn mỹ hơn…
JH à, em cảm thấy mình đang yếu đi từng ngày…
Cuộc sống của em sẽ còn lại bao lâu?
Liệu em có đủ thời gian để hoàn thành lời hứa với anh không?
Liệu em có đủ thời gian để chứng minh cho anh thấy rằng, chỉ có em, em yêu anh, rất nhiều không?



Ngày… tháng… năm…
JH ơi, hôm nay em đã gặp con trai anh, Go Mi Nam.
À mà không, phải là Go Mi Nyeo trong dáng vẻ của Mi Nam chứ.
Em đã phát hiện ra bí mật của con bé, đã biết rằng nó không phải là con trai.
Nhưng sao khi biết nó là con gái, em lại thấy nó giống LSJ đến thế, em dường như không nhìn thấy nét mặt nào của anh trên khuôn mặt đứa con gái đó.
Trong đầu em chỉ có hình ảnh LSJ hiện ra…
Em có cảm giác như người đang ngồi trước mặt em đây, là LSJ, chứ không phải con gái cô ta…
Em căm hận hình ảnh ấy, con người ấy, nụ cười ấy…
Nhưng Mi Nyeo không có lỗi, em mới là người có một phần lỗi trong cái chết của người phụ nữ đó.
Em sẽ cố gắng bù đắp cho anh em 2 đứa, vì chúng là con anh, và em thì yêu anh



Ngày… tháng… năm…
Làm sao lại có thể như vậy?
Tại sao TK lại có thể cười đùa sảng khoái với Mi Nyeo như thế?
Có phải vì nó đã biết rằng đứa bé ấy thật sự là con gái hay không?
Con trai của MHR và con gái của LSJ ư, điều đó không thể xảy ra, không bao giờ có thể xảy ra…
Dù cho có phải bù đắp nhiều lần hơn nữa, em cũng không chấp nhận chuyện này…
Con trai em, không thể yêu đứa con gái ấy, đứa con gái mang một nửa dòng máu của LSJ…
Em phải làm sao đây?
Để TK tránh xa nó ra, để TK quên nó đi, để TK không còn nở nụ cườitrò chuyện với nó, điều mà đến cả em cũng chưa bao giờ nhận được…



Ngày… tháng… năm…
Trong cơn chuếnh choáng của men rượu, em không rõ mình đã nói gì, đã làm gì nữa JH à.
Em chỉ nhớ nước mắt cô bé ấy đã rơi rất nhiều;
còn trong đôi mắt con trai em, đau khổ cũng đang dần ngập lên rất nhiều…
Em thật sự đã làm cho chúng nó không ở bên nhau được nữa ư? Em làm có tốt không hả JH?
Em đã làm tổn thương con gái anh, làm tâm hồn cô bé tan vỡ như tâm hồn của chính em vậy…
Em cũng đã tổn thương cả con trai mình, lại một lần nữa…
Nhưng đến lúc nào đó, thằng bé sẽ hiểu, rằng Mi Nyeo không phải là người con gái của nó, rằng em không bao giờ chấp nhận cô bé làm con dâu mình, dù cho đó có là giọt máu của anh, thì nó vẫn là con gái của LSJ…
Em không bao giờ tha thứ cho SJ, bởi vì cô ta đã dám yêu anh, trành giành anh, và bởi vì em yêu anh



Ngày… tháng… năm…
Cho dù mọi người có nói gì đi nữa, em cũng không chấp nhận rằng bài hát này không phải của em.
Em phản bác mọi ý kiến, em nổi giận với tất cả những con người đặt điều ấy…
Nhưng tại sao, trước mặt TK, em không thể nổi giận như thế, không thể phản bác như thế…
Những giọt nước mắt em rơi, như một lời thú tội, một lời thừa nhận...
...rằng đó không phải bài hát của em, không phải tình yêu của em, không phải sự níu kéo hướng về em…
Bức màn đã được kéo lên, rồi đây người ta sẽ lại bàn tán MHR dùng quyền lực và tiền bạc để cướp bài hát ấy từ ca sĩ trẻ LSJ.
Người ta sẽ nói rằng người Go Jae Huyn yêu là cô nàng LSJ đầy tiềm năng, chứ không phải là MHR danh giá.
Người ta sẽ xôn xao sau lưng em, sẽ chỉ trích em, sẽ bới móc em…
Người ta sẽ quay lưng lại với em như anh đã quay lưng lại với em, và cả con trai em, cũng đã quay lưng lại với em…

Những tiếng ồn ào vo ve bên tai em, những lời đàm tếu, những câu chọc khoáy…
Em muốn hét lên thật to…
Nhưng nếu hét lên như thế, em cũng sẽ vỡ tung mất JH à, chỉ có nước mắt là lặng lẽ rơi...
...rơi...
...rơi…

Đúng vậy…
Anh không yêu em…
Người giữ chìa khóa trái tim anh là LSJ…
Đúng vậy…
Anh không níu kéo em…
Người anh muốn giữ chân cũng là LSJ…
Đúng vậy…
Bài hát không dành cho em…
Chủ nhân thật sự của nó là LSJ…
Đúng vậy, em dối trá, em lừa lọc, em che mắt mọi người bằng đồng tiền và thế lực…
Nhưng JH à, em yêu anh, thật sự rất yêu anh

Ngày… tháng… năm…
Đã bao lâu rồi TK không nhìn mặt em hả JH?
Sau khi mọi chuyện vỡ lở, bài hát đã được TK trả về cho chủ nhân đích thực của nó…
Câu chuyện đã khép lại, có phải tình cảm nó dành cho em cũng đã khép lại, cuộc đời em cũng nên khép lại rồi, có đúng không?
Hôm nay Mi Nyeo đã chủ động đến tìm em…
Con bé đúng là một bản sao của LSJ…
...từ khuôn mặt đến cách nói chuyện…
Con bé đã nói thứ tình cảm em dành cho anh không phảitình yêu, vì tình cảm ấy đã làm tổn thương quá nhiều người, đã làm mất mát quá nhiều thứ…
Có đúng là vậy không anh?
...LSJ chết là lỗi của tình yêu ấy, con trai em từ bỏ em cũng là lỗi của thứ xúc cảm ấy…
Nhưng đó là thứ em đã trân trọng gìn giữ suốt một thời thanh xuân, và cho đến tận bây giờ… Tình yêu, thật sự có lỗi vậy sao JH?
...Hay…
...Đó…
...thật sự…
...không phải là tình yêu…


Em đến tìm TK để cầu mong nơi nó sự tha thứ…
Em đã quá kiêu ngạo khi nghĩ rằng thằng bé mãi mãi không thể rời bỏ em…
Em tự cho mình cái quyền dày vò tâm hồn đứa trẻ mà em sinh ra, làm thằng bé đau đớn, về cả thể xác lẫn tinh thần…
Em không biết rằng đứa trẻ ấy luôn mong em quay trở lại, nó đã chờ đợi, đã thầm cầu nguyện, mỗi ngày, mỗi giờ trong cuộc đời cho đến khi không còn có thể chờ được nữa…
Trái tim chai sạn nó đã khóa kín, chìa khóa nó đã giấu ở đâu đó sâu thẳm mà em không có khả năng đào lên được…
Nhưng con gái anh, Mi Nyeo đã làm được điều đó, đã giúp con trai em tìm lại tình yêu, và bây giờ, cô bé trao lại cơ hội ấy cho em…

“TK, mẹ xin lỗi…”
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những đau đớn và dằn vặt mà con phải trải qua?
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những tháng ngày con sống thiếu vắng tình thương của một người mẹ?
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những vết thương lòng đã thành sẹo trong trái tim chỉ vừa hơn hai mươi tuổi…
Mẹ xin lỗi, dù mẹ biết, mẹ không có tư cách để nói câu ấy, mẹ không có quyền cầu xin sự tha thứ, mẹ không đủ tốt để được con thương yêu
Nhưng thật sự, mẹ rất muốn con nghe thấy tiếng xin lỗi đang thổn thức phát ra từ tận cùng con tim đã vỡ nát của mẹ.
Con tim ấy tan vỡ không chỉ vì tình yêu mà mẹ ấp ủ, mà còn vì tình yêu mà mẹ đã đánh mất nơi con…
Con có thể không tha thứ cho mẹ, nhưng hãy tha thứ cho bản thân mình…
Làm con trai của mẹ, đó không phải là cái tội để con dằn vặt và ngăn cấm bản thân…
Hãy đến bên cô bé thiên sứ ấy, hãy nói cho cô bé biết rằng, con yêu cô ta thế nào…
Nếu không, trái tim con, trái tim cô ấy, trái tim mẹ và cả trái tim của JH sẽ đều rất đau khổ…
Và một khi đã làm người khác đau khổ, thì đó không phải là tình yêu
Con là đứa con trai có quyền được hạnh phúc, có quyền được yêu thương, đừng để mất đi người con gái ấy rồi mới nhận ra mình thật sự cần cô ấy đến dường nào…
Đi nhanh đi TK, con bé bảo sẽ đi Châu Phi, sẽ có thể không bao giờ gặp lại, sẽ có thể là chia ly mãi mãi
Không, đừng đi TK, con hãy chạy, hãy chạy thật vội đến đó, hãy đường hoàng đưa chìa khóa trái tim con cho nó, bởi chỉ có nó mới là người thích hợp mở ổ khóa này…



...Soo Jin à, cô thật là may mắn... Dù cái chết có làm cô biến mất khỏi cõi đời, thì cô vẫn thật may mắn...
...Tôi ghen tỵ với cô, tình yêu của cô, con cái của cô...
...Người đàn ông tôi yêu đã bỏ tôi để yêu cô...
...Đứa con trai của tôi đã bỏ tôi để yêu con gái cô...

...Chỉ còn mình tôi... Lạc lõng...



JH à, em… không còn yêu anh nữa… JH à, bây giờ, ở trên cao đó, anh đã có thể tha thứ cho em chưa?


----------------------------------------------



Những dòng nhật kí ùa về trong đầu tôi như một cuốn phim phóng sự, những hình ảnh liền mạch, những trường đoạn tăm tối, và cả những trường đoạn đầy màu sắc…
MHR đã sống một cuộc sống như thế, đã ôm một mối tình như thế, đã phạm phải một sai lầm như thế…


Những gì thuộc về ta, dù có đi đâu, làm gì, cuối cùng cũng sẽ trở lại bên ta…
Những gì không thuộc về ta, dù có cố gắng níu kéo, giữ chặt, cuối cùng cũng sẽ bỏ ta lại mà ra đi…


Tình yêu của tôi cũng như thế… Một thứ tình yêu mù quáng, sai lầm, một thứ tình yêu chưa bao giờ thuộc về tôi…
Tôi đã sống trong ảo mộng suốt một quãng đời như thế, tôi đã tự lừa phỉnh bản thân mình như thế, tôi đã dối trá với mọi người như thế, tôi đã tưởng tôi yêu anh nhiều như thế…
Nhưng hình như tôi chỉ yêu bản thân tôi, chỉ yêu danh dự và lòng kiêu hãnh của tôi…
Tôi không cho phép mình thất bại, mình thua cuộc trước một LSJ bé nhỏ…
Tôi không cho phép mình chấp nhận rằng người anh yêu đã không còn là tôi…



Thế nhưng, có những thứ tình cảm, qua bao thăng trầm, dù không còn tinh khôi nguyên vẹn, dù đã lồi lõm những vết sẹo của thời gian, cuối cùng cũng đã trở về bên tôi…
TK của tôi, dù có hận tôi, có căm ghét tôi, cuối cùng vẫn là đứa con trai nhỏ bé của tôi, cũng đã gọi tôi một tiếng “mẹ”
Cái tiếng gọi giản đơn đối với mọi bà mẹ trên thế giới ấy, sao trong giây phút này với tôi thật vĩ đạixúc động
Nó có thể vĩ đại hơn cả thứ cảm xúc tôi dành cho anh…
Bởi anh đã đi qua đời tôi, anh đã rời bỏ tôi, còn đứa bé này, thì ở lại… mãi mãi...

JH à, em… không còn yêu anh nữa…
Ở nơi đó, anh có hạnh phúc không?
Anh phải mỉm cười nhé…
Hãy cùng với người phụ nữ anh yêu, chúc phúc cho 2 đứa trẻ này, để chúng không bao giờ phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa, để chúng có thể luôn luôn là Mặt Trời – Mặt Trăng dựa vào nhau mà tỏa sáng trên bầu trời…



JH à, chuyện tình mình, à mà không, chuyện tình em, khép lại thôi, anh nhé…


---------------------------------------------------------------------------------------------



Mình đã viết theo những gì mình suy nghĩ về người phụ nữ này, vừa đáng thương, nhưng lại cũng rất đáng trách. Khi viết những dòng này, mình đang nghe ca khúc "you're my everything" và mình cảm thấy nó rất hợp với một phần tâm trạng MHR. Nhưng tiếc quá mình ko biết cách đưa bài hát ấy vào cho các bạn cùng chiêm nghiệm thử đc... nếu ai có nhã hứng thì cứ thử tự search và nghe nhé...
Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc những bài dài ngoằng lung tung của mình
cảm ơn mizu đã giúp đỡ mình rất nhiều trong suốt những bài viết này... ^^ Hun mizu 1 cái nha...
4

Rated

Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

dạo này ta bận rộn công việc nên k thể vào nhà cm được,nhưng mà ta vẫn thường xuyên đọc cm của mọi ng,phải công nhận 1 điều,nhà YAH mình toàn những mem được xếp vào hàng kỳ cựu,dù ai nói ngả nói nghiêng,dù phim đã hết hơn nửa năm rồi mà nhà mình vẫn đông đúc,xôm tụ,khí thế và sự bấn phim vô đối thì vẫn như ngày nào... làm ta có cảm giác như đang sống trong những ngày chờ mong tập cuối phim,sốt ruột nhưng k thể làm được gì....
Các nàng cố gắng lên.ta k thể rate nhưng sẽ luôn ủng hộ về mặt tinh thần cho các nàng...
bạn bapcai115,bạn viết rất hay,lúc đầu ta rất ghét MHR,sau đó là căm thù,k thể chấp nhận 1 ng mẹ như vậy,,,, nhưng rồi,xem lại tập cuối phim,ta nghĩ MHR k hẳn là 1 ng mẹ độc ác,nhẫn tâm đến vậy,chỉ là 1 ng k thể có được tình yêu mình mong muốn,k muốn chấp nhận sự thật,mà đổ lỗi cho chính con trai mình,có thể trong tim ng mẹ ấy vẫn yêu con mình,vẫn cần có con trai mình....
...và ta tin tình cảm suk-hye là có thật !!!
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Hôm nay không có thêm bài viết nào nữa sao???
Tinh thần của mọi người đâu hết rùi????
cả ngày, bây h Mizu mơi lên được, cứ tg phải có trận mưa bài viết chứ??
Viết bài đi mọi người!!!!

mình ham hố theo nhà nè!!!!
áo mới, áo mới, áo mới~~~
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Sau gần 24 tiếng đồng hồ không vào được KST do sửa host, thật nôn nóng được vào nhà.
Tình hình là đã có nhiều bạn chia sẻ cảm xúc với topic về Tae-Kyung của bạn Mizu nên Mizu ơi, ss tạm thời rút tên nhé! ^^ Dạo này bận khiếp. Khi nào cảm hứng quay về sẽ tái ngộ. :)

Reply 26562# bapcai115
Welcome mem mới của KST lẫn nhà YAB nhé! :)
Ss thích đoạn này trong bài của em:

Sinh ra đứa bé này đã đẩy anh 1 bước xa em hơn, đến gần cô ta hơn…
Tae Kyoung à, mẹ xin lỗi, xin lỗi vì đã sinh con ra trên đời, nhưng lại không thể thương yêu, bao dung con như những người mẹ khác.
Mẹ sẽ không thể ở bên dìu dắt con qua mỗi chặng đường khó khăn.
Tại sao mẹ chỉ có thể cảm thấy đau đớn? Nỗi đau đớn tinh thần đã đánh bật nỗi đau đớn thể xác đang dày vò mẹ.
Tại sao mẹ lại nhìn con với sự thất vọng và chán ghét đến tận cùng này?
Tại sao mẹ lại sinh ra con?
Tại sao
?

Đó là sự giằng co cảm xúc của một người vừa muốn trọn vẹn với tình yêu, vừa cảm thấy có lỗi với đứa con mình đã sinh ra. Mo Hwa Ran thực chất chưa từng ghét bỏ con trai mình. Chẳng có người mẹ nào lại thế. Nếu bà ghét, bà đã không tìm mọi cách để kết nối lại với Tae-Kyung. Nhưng bà ích kỷ, tôn trọng cảm xúc của mình hơn cảm xúc của người khác. Từ đó mới dẫn đến nhiều sai lầm.

Khi viết, em đã "đóng vai" Mo Hwa Ran và cho thấy có sự đấu tranh trong tâm tư bà ấy. Vừa yêu nhạc sĩ họ Go, vừa ray rứt khi không thể yêu thương con mình trọn vẹn.
Ss thích suy nghĩ này của em.
Hẹn gặp em trong topic lần sau của ss nhé.

Thân,
Archkenzo.
1

Rated

    • lily93: Chị yêuuuuuuuuuu ♥ =]]Point + 1 K$D
Cuộc đời đó, có bao lâu mà hững hờ...
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Reply 26569# Archkenzo


    em cảm ơn ss ạ...

Nhân vậy MHR nói chung là khi xem lần đầu tiên em ko cảm nhiều lắm, nhưng càng xem lại mới càng thấy nhân vật này cũng rất đáng thương... bởi vì sợ sự thật nên đã tự lừa dối bản thân, lừa dối mọi người, nhưng thật ra bà cũng thương TK nữa...

nếu có cơ hội và khả năng em cũng mong được tham gia vào topic mới của ss ạ ^^
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Nhìn moi người km bài cật lực quá
Mà toàn bài chất nhé
E bon chen post cái này
Đây là bảng xếp hạng các nhóm nhạc thần tượng Châu Á
Lại có A.n.jell nhà mình mới hay chứ
Mọi người vào km tí cho có khí thế
http://krfilm.net/f/viewthread.php?tid=104387
Share on FaceBook Tweet on Twitter Send to Yahoo

TOP

Back Forum