Tiếp tục bài viết trước của mình nhé... Sori mọi người cái này dài quá, ai đã đọc ráng đọc hết cho mình vui nghen 
---------------------------------------------------------------------------------------
Ngày… tháng… năm…
Đã bao nhiêu năm rồi em không về lại quê hương anh nhỉ?
Anh có biết ở nơi xa xôi ấy, mỗi ngày, mỗi đêm em đều mơ thấy anh, thấy những ngày tháng dung dị mà hạnh phúc trước kia của đôi ta...
...một chiều cánh đồng lộng gió và những vòng quay chầm chậm của bánh xe đạp, tiếng gió nhẹ nhàng thổi vào tai em âm thanh của anh “Sarang haeyo”...
...một hôm nào đó phòng tập tràn ngập tiếng dương cầm thanh thoát, giọng ca em bay vút theo giai điệu của anh…
tiếng đàn ấy ám ảnh em trong những giấc mơ, để rồi mỗi đêm em đều giật mình tỉnh giấc khi tiếng đàn vẫn còn réo rắt, mà hình bóng anh, nụ cười anh dần tan biến, dần mờ ảo như một thứ phép màu…
Ước gì anh ở đây, ôm em vào lòng…
trong vòng tay ấy, em thật an toàn, thật nhỏ bé…
JH à, lần này, em hứa với anh, bài hát của anh, của chúng ta, em sẽ làm nó sống dậy, sẽ làm cho mọi người đều mê mẩn và tôn thờ nó, như em tôn thờ tình yêu của đôi mình…
Em yêu anh…
Ngày… tháng… năm…
Hôm nay em vô tình gặp lại chàng trai Hwang Tae Kyoung ở sảnh khách sạn…
Thật là một sự ngẫu nhiên thú vị đúng không anh?
Lần cuối cùng gặp, nó hãy còn là một đứa trẻ…
Vậy mà giờ đã trở thành một người đàn ông đẹp trai, tài giỏi và thành công rồi…
Nhưng... sao em cảm thấy có cái gì đó khang khác…
Nó không còn nhìn em đầy thương yêu, và cũng không còn gọi em là “mẹ."
“Phu nhân” – thật sự 2 tiếng ấy đã phát ra từ miệng của nó hay sao?
Nó có thể lạnh lùng với em sao?
Không, nó không thể. Nó là đứa con chính em đẻ ra.
Cho dù cả thế giới có quay lưng lại với em, có ghét bỏ em, thì anh và đứa bé ấy, vẫn không thể làm chuyện đó, đúng không JH?
JH à, em nhớ anh, từng giây, từng phút… Ở nơi đó, anh có còn nhớ, em yêu anh…
Ngày… tháng… năm…
Hình như em lại làm điều gì đó không đúng…
Em không hề ấn tượng rằng con trai của mình bị dị ứng với hải sản.
Em cũng không nhớ rằng thằng bé dị ứng với phấn hoa…
Tại sao tất cả những gì em có thể nhớ chỉ là hình dáng anh, giọng nói anh, nụ cười anh, vòng tay anh?
Vẫn câu nói đó, em thì thầm từng ngày từng đêm, thì thầm với bức hình anh và với chính bản thân mình, rằng “em yêu anh”…
Ngày… tháng… năm…
TK đã quyết định sẽ giúp em làm lại bài hát của anh.
Nếu là nó, em thật sự rất có lòng tin rằng bài hát sẽ được sống lại, toàn vẹn và hoàn mỹ hơn…
JH à, em cảm thấy mình đang yếu đi từng ngày…
Cuộc sống của em sẽ còn lại bao lâu?
Liệu em có đủ thời gian để hoàn thành lời hứa với anh không?
Liệu em có đủ thời gian để chứng minh cho anh thấy rằng, chỉ có em, em yêu anh, rất nhiều không?
Ngày… tháng… năm…
JH ơi, hôm nay em đã gặp con trai anh, Go Mi Nam.
À mà không, phải là Go Mi Nyeo trong dáng vẻ của Mi Nam chứ.
Em đã phát hiện ra bí mật của con bé, đã biết rằng nó không phải là con trai.
Nhưng sao khi biết nó là con gái, em lại thấy nó giống LSJ đến thế, em dường như không nhìn thấy nét mặt nào của anh trên khuôn mặt đứa con gái đó.
Trong đầu em chỉ có hình ảnh LSJ hiện ra…
Em có cảm giác như người đang ngồi trước mặt em đây, là LSJ, chứ không phải con gái cô ta…
Em căm hận hình ảnh ấy, con người ấy, nụ cười ấy…
Nhưng Mi Nyeo không có lỗi, em mới là người có một phần lỗi trong cái chết của người phụ nữ đó.
Em sẽ cố gắng bù đắp cho anh em 2 đứa, vì chúng là con anh, và em thì yêu anh…
Ngày… tháng… năm…
Làm sao lại có thể như vậy?
Tại sao TK lại có thể cười đùa sảng khoái với Mi Nyeo như thế?
Có phải vì nó đã biết rằng đứa bé ấy thật sự là con gái hay không?
Con trai của MHR và con gái của LSJ ư, điều đó không thể xảy ra, không bao giờ có thể xảy ra…
Dù cho có phải bù đắp nhiều lần hơn nữa, em cũng không chấp nhận chuyện này…
Con trai em, không thể yêu đứa con gái ấy, đứa con gái mang một nửa dòng máu của LSJ…
Em phải làm sao đây?
Để TK tránh xa nó ra, để TK quên nó đi, để TK không còn nở nụ cười và trò chuyện với nó, điều mà đến cả em cũng chưa bao giờ nhận được…
Ngày… tháng… năm…
Trong cơn chuếnh choáng của men rượu, em không rõ mình đã nói gì, đã làm gì nữa JH à.
Em chỉ nhớ nước mắt cô bé ấy đã rơi rất nhiều;
còn trong đôi mắt con trai em, đau khổ cũng đang dần ngập lên rất nhiều…
Em thật sự đã làm cho chúng nó không ở bên nhau được nữa ư? Em làm có tốt không hả JH?
Em đã làm tổn thương con gái anh, làm tâm hồn cô bé tan vỡ như tâm hồn của chính em vậy…
Em cũng đã tổn thương cả con trai mình, lại một lần nữa…
Nhưng đến lúc nào đó, thằng bé sẽ hiểu, rằng Mi Nyeo không phải là người con gái của nó, rằng em không bao giờ chấp nhận cô bé làm con dâu mình, dù cho đó có là giọt máu của anh, thì nó vẫn là con gái của LSJ…
Em không bao giờ tha thứ cho SJ, bởi vì cô ta đã dám yêu anh, trành giành anh, và bởi vì em yêu anh…
Ngày… tháng… năm…
Cho dù mọi người có nói gì đi nữa, em cũng không chấp nhận rằng bài hát này không phải của em.
Em phản bác mọi ý kiến, em nổi giận với tất cả những con người đặt điều ấy…
Nhưng tại sao, trước mặt TK, em không thể nổi giận như thế, không thể phản bác như thế…
Những giọt nước mắt em rơi, như một lời thú tội, một lời thừa nhận...
...rằng đó không phải bài hát của em, không phải tình yêu của em, không phải sự níu kéo hướng về em…
Bức màn đã được kéo lên, rồi đây người ta sẽ lại bàn tán MHR dùng quyền lực và tiền bạc để cướp bài hát ấy từ ca sĩ trẻ LSJ.
Người ta sẽ nói rằng người Go Jae Huyn yêu là cô nàng LSJ đầy tiềm năng, chứ không phải là MHR danh giá.
Người ta sẽ xôn xao sau lưng em, sẽ chỉ trích em, sẽ bới móc em…
Người ta sẽ quay lưng lại với em như anh đã quay lưng lại với em, và cả con trai em, cũng đã quay lưng lại với em…
Những tiếng ồn ào vo ve bên tai em, những lời đàm tếu, những câu chọc khoáy…
Em muốn hét lên thật to…
Nhưng nếu hét lên như thế, em cũng sẽ vỡ tung mất JH à, chỉ có nước mắt là lặng lẽ rơi...
...rơi...
...rơi…
Đúng vậy…
Anh không yêu em…
Người giữ chìa khóa trái tim anh là LSJ…
Đúng vậy…
Anh không níu kéo em…
Người anh muốn giữ chân cũng là LSJ…
Đúng vậy…
Bài hát không dành cho em…
Chủ nhân thật sự của nó là LSJ…
Đúng vậy, em dối trá, em lừa lọc, em che mắt mọi người bằng đồng tiền và thế lực…
Nhưng JH à, em yêu anh, thật sự rất yêu anh…
Ngày… tháng… năm…
Đã bao lâu rồi TK không nhìn mặt em hả JH?
Sau khi mọi chuyện vỡ lở, bài hát đã được TK trả về cho chủ nhân đích thực của nó…
Câu chuyện đã khép lại, có phải tình cảm nó dành cho em cũng đã khép lại, cuộc đời em cũng nên khép lại rồi, có đúng không?
Hôm nay Mi Nyeo đã chủ động đến tìm em…
Con bé đúng là một bản sao của LSJ…
...từ khuôn mặt đến cách nói chuyện…
Con bé đã nói thứ tình cảm em dành cho anh không phải là tình yêu, vì tình cảm ấy đã làm tổn thương quá nhiều người, đã làm mất mát quá nhiều thứ…
Có đúng là vậy không anh?
...LSJ chết là lỗi của tình yêu ấy, con trai em từ bỏ em cũng là lỗi của thứ xúc cảm ấy…
Nhưng đó là thứ em đã trân trọng gìn giữ suốt một thời thanh xuân, và cho đến tận bây giờ… Tình yêu, thật sự có lỗi vậy sao JH?
...Hay…
...Đó…
...thật sự…
...không phải là tình yêu…
Em đến tìm TK để cầu mong nơi nó sự tha thứ…
Em đã quá kiêu ngạo khi nghĩ rằng thằng bé mãi mãi không thể rời bỏ em…
Em tự cho mình cái quyền dày vò tâm hồn đứa trẻ mà em sinh ra, làm thằng bé đau đớn, về cả thể xác lẫn tinh thần…
Em không biết rằng đứa trẻ ấy luôn mong em quay trở lại, nó đã chờ đợi, đã thầm cầu nguyện, mỗi ngày, mỗi giờ trong cuộc đời cho đến khi không còn có thể chờ được nữa…
Trái tim chai sạn nó đã khóa kín, chìa khóa nó đã giấu ở đâu đó sâu thẳm mà em không có khả năng đào lên được…
Nhưng con gái anh, Mi Nyeo đã làm được điều đó, đã giúp con trai em tìm lại tình yêu, và bây giờ, cô bé trao lại cơ hội ấy cho em…
“TK, mẹ xin lỗi…”
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những đau đớn và dằn vặt mà con phải trải qua?
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những tháng ngày con sống thiếu vắng tình thương của một người mẹ?
Mẹ sẽ phải xin lỗi con bao nhiêu lần cho đủ những vết thương lòng đã thành sẹo trong trái tim chỉ vừa hơn hai mươi tuổi…
Mẹ xin lỗi, dù mẹ biết, mẹ không có tư cách để nói câu ấy, mẹ không có quyền cầu xin sự tha thứ, mẹ không đủ tốt để được con thương yêu…
Nhưng thật sự, mẹ rất muốn con nghe thấy tiếng xin lỗi đang thổn thức phát ra từ tận cùng con tim đã vỡ nát của mẹ.
Con tim ấy tan vỡ không chỉ vì tình yêu mà mẹ ấp ủ, mà còn vì tình yêu mà mẹ đã đánh mất nơi con…
Con có thể không tha thứ cho mẹ, nhưng hãy tha thứ cho bản thân mình…
Làm con trai của mẹ, đó không phải là cái tội để con dằn vặt và ngăn cấm bản thân…
Hãy đến bên cô bé thiên sứ ấy, hãy nói cho cô bé biết rằng, con yêu cô ta thế nào…
Nếu không, trái tim con, trái tim cô ấy, trái tim mẹ và cả trái tim của JH sẽ đều rất đau khổ…
Và một khi đã làm người khác đau khổ, thì đó không phải là tình yêu…
Con là đứa con trai có quyền được hạnh phúc, có quyền được yêu thương, đừng để mất đi người con gái ấy rồi mới nhận ra mình thật sự cần cô ấy đến dường nào…
Đi nhanh đi TK, con bé bảo sẽ đi Châu Phi, sẽ có thể không bao giờ gặp lại, sẽ có thể là chia ly mãi mãi…
Không, đừng đi TK, con hãy chạy, hãy chạy thật vội đến đó, hãy đường hoàng đưa chìa khóa trái tim con cho nó, bởi chỉ có nó mới là người thích hợp mở ổ khóa này…
...Soo Jin à, cô thật là may mắn... Dù cái chết có làm cô biến mất khỏi cõi đời, thì cô vẫn thật may mắn...
...Tôi ghen tỵ với cô, tình yêu của cô, con cái của cô...
...Người đàn ông tôi yêu đã bỏ tôi để yêu cô...
...Đứa con trai của tôi đã bỏ tôi để yêu con gái cô...
...Chỉ còn mình tôi... Lạc lõng...
JH à, em… không còn yêu anh nữa… JH à, bây giờ, ở trên cao đó, anh đã có thể tha thứ cho em chưa?
----------------------------------------------
Những dòng nhật kí ùa về trong đầu tôi như một cuốn phim phóng sự, những hình ảnh liền mạch, những trường đoạn tăm tối, và cả những trường đoạn đầy màu sắc…
MHR đã sống một cuộc sống như thế, đã ôm một mối tình như thế, đã phạm phải một sai lầm như thế…
Những gì thuộc về ta, dù có đi đâu, làm gì, cuối cùng cũng sẽ trở lại bên ta…
Những gì không thuộc về ta, dù có cố gắng níu kéo, giữ chặt, cuối cùng cũng sẽ bỏ ta lại mà ra đi…
Tình yêu của tôi cũng như thế… Một thứ tình yêu mù quáng, sai lầm, một thứ tình yêu chưa bao giờ thuộc về tôi…
Tôi đã sống trong ảo mộng suốt một quãng đời như thế, tôi đã tự lừa phỉnh bản thân mình như thế, tôi đã dối trá với mọi người như thế, tôi đã tưởng tôi yêu anh nhiều như thế…
Nhưng hình như tôi chỉ yêu bản thân tôi, chỉ yêu danh dự và lòng kiêu hãnh của tôi…
Tôi không cho phép mình thất bại, mình thua cuộc trước một LSJ bé nhỏ…
Tôi không cho phép mình chấp nhận rằng người anh yêu đã không còn là tôi…
Thế nhưng, có những thứ tình cảm, qua bao thăng trầm, dù không còn tinh khôi nguyên vẹn, dù đã lồi lõm những vết sẹo của thời gian, cuối cùng cũng đã trở về bên tôi…
TK của tôi, dù có hận tôi, có căm ghét tôi, cuối cùng vẫn là đứa con trai nhỏ bé của tôi, cũng đã gọi tôi một tiếng “mẹ”
Cái tiếng gọi giản đơn đối với mọi bà mẹ trên thế giới ấy, sao trong giây phút này với tôi thật vĩ đại và xúc động…
Nó có thể vĩ đại hơn cả thứ cảm xúc tôi dành cho anh…
Bởi anh đã đi qua đời tôi, anh đã rời bỏ tôi, còn đứa bé này, thì ở lại… mãi mãi...
JH à, em… không còn yêu anh nữa…
Ở nơi đó, anh có hạnh phúc không?
Anh phải mỉm cười nhé…
Hãy cùng với người phụ nữ anh yêu, chúc phúc cho 2 đứa trẻ này, để chúng không bao giờ phải chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa, để chúng có thể luôn luôn là Mặt Trời – Mặt Trăng dựa vào nhau mà tỏa sáng trên bầu trời…
JH à, chuyện tình mình, à mà không, chuyện tình em, khép lại thôi, anh nhé…
---------------------------------------------------------------------------------------------
Mình đã viết theo những gì mình suy nghĩ về người phụ nữ này, vừa đáng thương, nhưng lại cũng rất đáng trách. Khi viết những dòng này, mình đang nghe ca khúc "you're my everything" và mình cảm thấy nó rất hợp với một phần tâm trạng MHR. Nhưng tiếc quá mình ko biết cách đưa bài hát ấy vào cho các bạn cùng chiêm nghiệm thử đc... nếu ai có nhã hứng thì cứ thử tự search và nghe nhé...
Cảm ơn mọi người đã chịu khó đọc những bài dài ngoằng lung tung của mình 
cảm ơn mizu đã giúp đỡ mình rất nhiều trong suốt những bài viết này... ^^ Hun mizu 1 cái nha...  |